Trợ giúp trực tuyến | Cách thanh toán | Đăng nhập | Đăng ký
  
Gian hàng

Basket

Tiền tệ



I have a million roses I would give them all to my mom because of the million things moms do.





Ý hoa

Hoa... nói điều gì?
Ý nghĩa một số loài hoa
Ý nghĩa một số màu hoa
Chọn mua hoa

Sự tích một số loài hoa


Hoa... nói điều gì?

ở Phương Tây, người ta đặt cho mỗi màu hoa, mỗi thứ hoa một ý nghĩa nhất định.       Màu trắng biểu thị sự trong sạch, vì vậy trong các đám cưới, tặng hoa cô dâu,       người ta chỉ dùng hoa trắng để tặng mà thôi. Ngoài ra, màu xanh nhạt chỉ sự       xoa dịu đam mê, màu hoàng yến đường hoàng kiêu hãnh, màu phấn hồng êm ái ôn       nhu, màu tím cà lâng lâng thoát tục, màu tím than an ủi đau thương, màu đỏ sậm       tượng trưng máu lửa.

Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, vì vậy một bông hồng người ta gọi là "Bà       Chúa của trái tim". Hoa mai có nghĩa là vô tình (nhưng ở phương Đông lại       dùng hoa mai để chỉ người có tâm hồn thanh cao). Hoa thuỷ tiên chỉ sự kiêu căng,       ích kỷ (phương Đông coi Hoa thuỷ tiên chính để chỉ sự chung thuỷ). Hoa đào nói       về những người con gái (phương Đông cũng vậy). Nguyễn Du đã viết:"Vẻ chi       một đoá hoa đào" hoặc "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" (Kiều).       Hoa cam trinh bạch, các cô dâu thường đội vòng hoa cam trong ngày cưới. Hoa       mào gà sự say mê hăng hái. Hoa glay-zơn chỉ sự hẹn hò. Hoa mẫu đơn chỉ mối tình       trọn vẹn cả đôi bề.

Người ta còn mượn hoa để nói thay lời. Ngôn ngữ thật là uyển chuyển, tế nhị       đúng là một thứ trung gian đáng yêu của tình cảm:

Mã tiền (verveine): nỗi lòng kín đáo chẳng ai hay, Bách hợp (lys): tình trong       sạch, Dạ hương (belle de nuit): ấp úng không thốt nên lời, Đồng thảo (Violette):       khiêm tốn quá, Hoà trà (camelias): biết đâu mà tìm, Thuỷ cúc (marguerite): yêu       ai hơn hết, Uất kim cương (tulipe): chiến thắng tức là tái sinh, Cẩm chướng       (oeillet): thầm tạ ơn lòng, Hồng hồng (rose-rose): say đắm, trìu mến. Ca dao       xưa có câu: "Vườn hồng ai dám ngăn rào chim xanh", Hồng nhung (rose       rouge): say đắm, Nhài (jasmin): ngây ngất, Lưu ly (myosotys): xin đừng quên       nhau, Thu mẫu đơn (anemone): chia tay, phản bội, Cúc (aster): bao giờ cho hết       khổ đau...

ở phương Đông, Hoa sen là tượng trưng cho người quân tử, Hoa cúc tượng trưng       cho người ẩn dật, Cúc bách nhật được nhiều nhà thơ ví với lòng chung thuỷ của       người phụ nữ, hoa phù dung sớm nở tối tàn thường được ví với những người con       gái tài sắc vẹn toàn nhưng bạc mệnh; hoa lan là thứ hoa vương giả; hoa mẫu đơn       là thứ hoa phú quý; hoa nhài là thứ hoa lãng mạn, chỉ nở về đêm (người ta không       dùng hoa nhài để cúng), hoa huệ tượng trưng cho sự thanh khiết, nên thường được       bày ở bàn thờ Phật...

Gần đây, ta thường cho hoa phượng tượng trưng cho mùa thi (thời xưa ở nước       ta, hoa hoè tượng trưng cho mùa thi, có câu thơ "Hoè hoa hoàng, cử tử mang"       (nghĩa là hoa hoà vàng, người đi thi bận rộn), Hoa hướng dương tượng trưng cho       sự chung thuỷ vì luôn hướng về Mặt trời (xưa gọi là hoa quỳ, có câu thơ "tấm       lòng quỳ hắc hướng về dương" chỉ bầy tôi trung thành với vua).

Hoa cẩm chướng Tình bạn
Hoa cúc trắng Ngây thơ và duyên dáng.
Hoa cúc tím - thạch thảo Nỗi lưu luyến khi chia tay.
Hoa cúc vàng Lòng kính yêu quý mến, nỗi hân hoan.
Hoa đinh tử - màu lửa Càng ngày anh càng yêu em.
Hoa đinh tử - đỏ sẫm Lòng anh không bao giờ thay đổi.
Hoa đồng thảo Tính khiêm nhường.
Hoa đồng tiền Niềm tin của em đã đạt được.
Hoa Forget Me Not Xin đừng quên em.
Hoa huệ Sự trong sạch và thanh cao.
Hoa hướng dương Niềm tin và hy vọng.
Hoa hải đường Nên giữ tình bạn thân mật thì hơn.
Hoa hồng: Thể hiện tình yêu bất diệt
Hoa hồng BB Tình yêu ban đầu.
Hoa hồng bạch Em ngây thơ duyên dáng và dịu dàng
Hoa hồng nhung Tình yêu say đắm và nồng nhiệt.
Hoa hồng vàng Một tình yêu kiêu sa và rực rỡ
Hoa hồng đỏ Một tình yêu mãnh liệt đậm đà
Hoa hồng phấn Sự trìu mến của em theo bước chân anh
Hoa hồng tỉ muội Khi được tặng, nếu là bạn trai thì cần hiểu rằng: Bạn là một đứa em ngoan.
Hoa inmortel Nỗi đau khổ khó nguôi
Hoa kim ngân Lòng trung thành
Hoa lan Bao giờ em cũng thành thật với anh
Hoa lay ơn Những cuộc họp vui vẻ và lời hẹn cho ngày mai
Hoa lưu ly Anh muốn hoàn toàn là của em
Hoa lài Tình bạn ngát hương
Hoa lý Tình yêu thanh cao và trong sạch
Hoa mai, hoa đào Một mùa xuân tràn trề ứơc mơ và hy vọng.
Hoa mimosa Tình  yêu mới chớm nở
Hoa mào gà Ðổ đậm - Không có điều gì làm anh chán cả
Hoa ngân hương vàng Tôi đã có chồng hãy tha thứ.
Hoa phù dung Hồng nhan bạc phận
Hoa phù dung Chóng phai, không bền
Hoa quỳnh Sự thanh khiết.
Hoa sen hồng Hân  hoan, tươi vui
Hoa sen trắng Cung kính, tôn nghiêm
Hoa sen Lòng độ lượng và từ bi bác ái
Hoa sơn trà Anh nên dè dặt một chút
Hoa thuỷ tiên Kiêu ăng và ích kỷ
Hoa thuỷ tiên Vương giả, thanh cao, kiêu hãnh
Hoa thược dược Sự  dịu dàng và nét thầm kín
Hoa trà mi Kiêu hãnh, coi thường tình yêu
Hoa trà Mong manh sương khói
Hoa tường vi hồng Anh yêu em mãi mãi
Hoa tường vi vàng Anh sung sướng được yêu em
Hoa tường vi Anh đã bắt đầu yêu em
Hoa tử vi Sự e ấp kín đáo
Ý nghĩa các màu hoa
Màu trắng Ðơn sơ, thanh khiết, trung thực
Màu đen U buồn, tang chế
Màu tím Nhớ nhung, lãng mạn, trang trọng
Màu vàng Rực rỡ, sung túc
Màu xanh da trời Yêu đời, bao dung, êm dịu
Màu xanh lý Dịu dàng, nhã nhặn
Màu xanh lá cây Tươi mát, hy vọng, sinh động
Màu hồng Nồng nàn, thơ ngây
Màu đỏ Nồng cháy, sôi nổi
Màu cam Tươi vui, rạng rỡ
Chọn mua hoa
Tuỳ theo các dịp vui, ngày lễ bạn chọn hoa như:
-   Mừng tân gia, nên chọn màu hoa tươi vui rực rỡ
-   Mừng sinh nhật nên chọn các loại hoa có màu tươi ấm, thanh khiết.
-   Ngày Tình Yêu (Valentine's Day) nên chọn những bông hồng đỏ thắm hoặc màu hồng nồng nàn.
-   Ngày thầy cô giáo có thể chọn hoa hồng màu đỏ, trắng, vàng hoặc các loại lan, cúc trắng, cúc vàng v.v...
-   Dự tang lễ nên chọn hoa huệ ta, huệ tây, vạn thọ, cúc tím....

-   Ngày trọng đại nhất đời người có thể chọn những loại hoa mà mình thích, thông thường các cô dâu hay chọn hoa hồng trắng bó chung với hoa hồng đỏ, hoa hồng BB hoặc hồng nhung, hoa cúc trắng.

 

 

Sự   tích Hoa Cải Vàng

tamtay.vn - photo - Hoa cải vàng những điều chưa nói...



Ngày xưa, xưa, xưa, tại vùng   đồi núi nọ, có một cụ già chỉ bán dao kéo mà nổi tiếng khắp gần xa. Không ai   biết ông cụ ở đâu. Cũng không biết ông đi mua dao kéo hay làm ra dao kéo để bán.   Vùng này lâu lâu mới họp chợ. Nhưng không phải phiên chợ nào ông cũng đến. Mà   thường chỉ có mặt vào những phiên chợ cuối tháng. Vì vậy, mỗi lần thấy ông, mọi   người lại xô đến mua dao kéo. Người trong vùng ai cũng biết là dao kéo ông cụ   bán vừa sắc, vừa bền. Ngoài ra, người ta đồn ông còn bán cả những con dao, cái   kéo kỳ lạ nữa. Lần ấy có một gã dáng vẻ ngông nghênh đến hỏi mua một con dao   lớn. ông cụ nhìn mặt gã rồi hỏi rất nhẹ nhàng:

-Anh mua con dao này để   làm gì?

-Để chặt cây. ông già nhìn kỹ vào đôi mắt gã kia và biết là gã   nói dối. ông liền bảo:

-Con dao này đã có người mua! Gã kia trợn mắt quát   to:

-Có người mua, sao không nói ngay, lại còn hỏi ta mua để làm gì? Gã   định giở trò cướp không con dao. Nhưng ông cụ đã nhanh tay cầm trước con dao và   nói:

-Đây là một con dao quý. Tôi có thể dùng nó chém đổ cái cây bên kia   đường. ông cụ nói xong, dùng dao chém nghe vù một cái. Lập tức cái cây bên kia   đường kêu rắc rắc một tiếng và đổ gục xuống. Gã kia sợ quá. Gã hiểu rằng nếu gã   định giở trò gì thì ngay lập tức, có thể bị ông cụ dùng con dao ấy, chém gãy   tay, thậm chí đứt đầu mà con dao không cần chạm đến người. Gã ta chuồn thẳng.   Hỏi ra mới biết đó là một tay trộm cướp nhiều người đã biết mặt. Một lúc sau,   một người trai trẻ khác đến hỏi mua con dao nọ. ông cụ nhìn anh, hỏi nhẹ   nhàng:

-Anh mua con dao này để làm gì?

-Thưa cụ! Để cùng dân làng   cháu đánh đuổi bọn cướp ở nước bên kia, cứ thỉnh thoảng kéo sang cướp của, giết   người... ông cụ nhìn kỹ vào đôi mắt chàng trai và biết đây là một người tốt. ông   bán ngay con dao nọ cho chàng trai với cái giá không đắt như mọi người tưởng.   ông còn bày cho anh cách tập dùng dao để có thể chém giết những tên giặc cướp từ   xa. Sau đấy khá lâu, có một chú bé chừng mười bốn tuổi, mười lăm tuổi tìm đến   gặp ông cụ ở chợ phiên. Chú mừng lắm. Nhưng chú chỉ đứng nhìn ông trân trân...   ông cụ liền hỏi:

-Cháu muốn gì cứ nói cho ta biết!

-Thưa cụ, không   biết có cái kéo nào... Chú bé ngập ngừng. ông cụ lại khuyến khích   chú:

-Cháu cần thứ kéo gì? Thấy vẻ mặt ông vẫn hiền lành, vui vẻ, chú bé   mới dám nói thêm:

-Thưa cụ, cái thứ kéo có thể cắt được... nắng ấy mà!   Mọi người đứng xung quanh đấy cười ồ lên... trừ ông cụ. ông cụ ôn tồn hỏi chú   bé:

-Cháu cần cắt nắng để làm gì?

-Thưa cụ, bà cháu già yếu quá.   Mùa đông vừa mới đến mà ban đêm, đắp chiếu nằm trên ổ lá, bà cháu kêu là rét quá   cứ như nằm trên nước... Bà cháu ốm liền hai trận. Bà cháu ước có cái kéo, cắt   được một vạt nắng mang về cất giữ, đêm đến mang ra cho bà cháu đắp, chắc bà cháu   sẽ được ấm, sẽ khỏi bị ốm và chết vì rét ạ!

-Nhà cháu ở gần đây   chứ?

-Thưa cụ xa lắm ạ. Cháu phải đi mất hai ngày đường.

-Bố mẹ   cháu đâu?

-Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm cả rồi. Bà cháu đã vất vả nuôi   cháu từ bao năm nay.

-Bà bao nhiêu tuổi rồi, còn làm gì được   không?

-Thưa cụ, sang năm là bà cháu đúng bảy mươi tuổi đấy ạ! Bà cháu   vẫn nhúc nhắc dệt cho nhà người ta mỗi ngày được một ít vải để kiếm gạo   ăn.

-Còn cháu?

-Cháu đi chăn lợn cho nhà hàng xóm, và cũng bắt đầu   đi xin học dệt ạ. ông cụ nhìn chú một cách trìu mến rồi bảo:

-Cháu ạ! Đây   là lần đầu tiên ta nghe có người hỏi mua kéo để cắt nắng... Cũng hay, hay lắm.   Nhưng ta chưa có để bán cho cháu ngay được... Phiên sau, ta sẽ mang kéo đến đây.   Liệu cháu có thể đến được lần nữa không?

-Thưa cụ, một lần chứ hai lần,   ba lần, cháu vẫn xin đến. Vào ngày phiên chợ sau chú bé lại đến ngóng đợi ông   cụ. Mọi người biết chuyện cũng kéo đến xem. ông cụ đến chào mọi người rồi đưa   cho chú bé một cái túi xếp bằng bẹ chuối khô. Chú bé mở ra thấy một cái kéo, chỗ   cầm cắt thì bằng sắt nhưng lưỡi lại bằng cật tre, và kèm theo một mảnh giấy có   chép mấy câu thơ. ông cụ bảo chú bé:

-Cháu cứ làm đúng theo mấy câu này   thì sẽ cắt được nắng cho bà cháu đắp. Ta biết cháu nghèo lắm nên tặng cho cháu   cái kéo này. Thôi, cháu về đi. Ta cũng phải đi ngay vì có hẹn với khách hàng ở   nơi khác. Nói xong, ông xách bị dao kéo đi luôn. Mọi người xúm lại bảo chú bé   đọc mấy câu thơ, chú liền đọc: Kéo cắt một lần Biến mất liền tay Nắng chảy thành   sợi Cắt ngay! Cắt ngay! Cái chăn toàn nắng ấm đêm ấm ngày Chăn truyền hơi ấm Nhà   ấy, nhà này, Nắng chui xuống đất Trở về, lung lay... Mang cái kéo và mấy câu thơ   về làng, chú bé kể lại hết mọi chuyện cho bà nghe. Cả hai bà cháu nghĩ mãi mà   vẫn chưa hiểu mấy câu thơ nói gì. Một buổi trưa, đang ngồi bần thần nhìn mấy tia   nắng từ mái nhà tranh dột nát rọi xuống nền nhà, chú bé bỗng reo   lên:

-Đúng là nắng chảy thành sợi kia rồi! Chú bé liền chạy đi lấy cái   sàng gạo, rồi leo lên mái nhà. Chú bới chỗ mái tranh bị dột nát cho rộng ra rồi   đặt cái sàng vào đó. Mặt trời rọi xuống, cái sàng có bao nhiêu lỗ thì có bấy   nhiêu tia nắng rọi xuống, nhìn cứ vàng óng. Chú bé liền đem cái kéo của ông cụ   cho thử cắt những sợi nắng xem có cắt được không. Lạ lùng chưa, những sợi nắng   theo nhau rơi xuống cứ óng ánh, lấp lánh. Chú bé liền cắt tiếp. Những sợi nắng   chồng lên nhau cao dần. Chú lại cắt nữa, cắt nữa. Bây giờ thì những sợi nắng đã   vun lên thành một đống khá cao. Bỗng chú bé "ồ" lên một tiếng. Cái kéo tự nó đã   biến mất ở ngay trong tay chú bé lúc nào không hay. Chú bé liền chạy ra vườn sau   mừng rỡ gọi bà về. Thấy cả một núi sợi nắng nằm sáng rực ở giữa nền nhà, bà cụ   mừng quá cứ tưởng mình đang nằm mê.

-Bà ơi! Cháu và bà hãy dệt những sợi   nắng này thành một tấm chăn thật dày. Bà không còn phải lo bị rét, bị ốm nữa!   Hai bà cháu dệt xong tấm chăn thì người trong xóm kéo đến chật cả nhà. Ai cũng   sờ tấm chăn và ai cũng khen là ấm quá. Chú bé sực nhớ hai câu thơ:

Chăn   truyền hơi ấm Nhà ấy, nhà này Chú liền bảo mấy người hàng xóm mang chăn của họ   đến nhà chú. Chú trải từng cái chăn của họ rồi đắp cái chăn vàng óng của bà mình   lên trên. Chỉ một lúc sau, cả hai cái chăn đều ấm như nhau. Người xóm gần xóm xa   thấy thế mừng quá liền rủ nhau mang chăn đến để xin cái hơi nắng ấm. Nhớ ơn ông   cụ đã cho mình cái kéo có phép lạ, chú bé liền đi tìm ông để tạ ơn. Nhưng một   lần, rồi hai lần, đi chợ phiên chú bé không làm sao gặp lại được ông cụ. Chú bé   đành buồn rầu ra về. Nhờ có cái chăn ấm, tuổi thọ của bà cụ được kéo dài ra. Chú   bé đã thành một chàng trai, dệt giỏi có tiếng. Chàng trai lấy vợ rồi có con. Bà   cụ vui lắm. Nhưng rồi cũng đến lúc bà phải từ giã cõi đời. Trước khi nhắm mắt,   bà dặn các cháu chắt:

-Các cháu đã thương bà hết lòng. Bà con ai cũng yêu   quý các cháu. Bà chết mà lòng rất nhẹ nhàng. Nhớ đến cái chăn quý, bà cụ lại   dặn:

-Bà về với đất, đất ấm chứ chẳng lạnh đâu. Các cháu cứ giữ cái chăn   quý lại mà dùng. Ngày chôn cất bà cụ, trời bỗng trở rét đậm. Hai vợ chồng người   cháu bàn nhau mang cái chăn quý ra đắp lên trên mộ cho bà được ấm. Trời xẩm tối.   Bó hương cắm ở đầu nấm mồ đỏ rực. Cái chăn phủ lên nấm mồ cũng sáng bừng   lên.

Hai vợ chồng người cháu ngồi bên nấm mồ một lúc lâu rồi trở về nhà.   Nửa đêm thức dậy, nhìn ra nấm mồ của người bà, chôn ngay trên cái gò ở trước mặt   nhà, hai vợ chồng người cháu bỗng thấy có khói bốc nhiều trên nấm mồ. Hai vợ   chồng chạy ra thì thấy tàn lửa của bó hương bay đáp xuống làm cái chăn cứ cháy   âm ỉ, lửa không bốc thành ngọn. Cái chăn đã thành tàn tro đen. Sáng hôm sau, ra   thăm lại mộ thì những tàn tro đen của cái chăn đã bị gió thổi bay tản mạn khắp   trên gò. Mùa đông năm sau đến. Cái gò trước kia, vào mùa giá rét, thường vẫn trở   lạnh, vắng vẻ, năm nay bỗng mọc đầy một loài cây mới lá xanh một màu xanh thật   hiền lành, lặng lẽ. Khi những cây ấy trổ hoa thì cả khu gò vàng rực lên như được   phủ đầy nắng. Gió bấc thổi, cả khu gò đầy hoa vàng lại lung lay. Mãi đến lúc   này, người cháu mới sực nhớ đến hai câu cuối trong bài thơ: Nắng chui xuống đất   Trở về, lung lay Như thế có nghĩa là loài cây mới, có hoa vàng như nắng này là   từ những tàn tro của cái chăn dệt bằng những sợi nắng, vùi xuống đất, sinh ra.   Qua hết mùa hoa, những cây kia kết quả. Những quả nhỏ và dài trong đựng đầy   những hạt nhỏ li ti, màu nâu đen, nhìn giống như những tàn tro của chiếc chăn   quý. Mang những hạt ấy về vườn gieo vãi, bà con trong xóm lại thấy mọc lên loài   cây mới mà ngày nay ta gọi là cây Cải Hoa Vàng.

Bà con thường gieo cải   trên những mảnh vườn lớn, nhỏ, khi cải nở hoa, từng mảnh vườn lớn, nhỏ ấy cứ   vàng rực như từng mảng nắng lớn, có gió thổi cứ khẽ đong đưa, đong đưa... và   từng bông hoa như muốn nói một điều gì với ai đang nhìn nó.

 

Sự tích Hoa Đuôi Cáo

Gia đình nhà chuột cống đang có một niềm vui lớn, song bên cạnh đó vẫn canh cánh một mối lo âu. Vui vì cô út của họ nhà chuột đuôi cộc bằng lòng làm vợ đứa con trai cả họ nhà chuột đuôi dài. Còn nỗi lo thì bắt đầu từ việc vị bô lão chuột đưa ra một điều kiện mà nếu thiếu nó thì chuột đuôi cộc không sao lấy được chồng.

Ðiều kiện thật khắc nghiệt: trong ngày cưới, chuột đuôi dài phải trang hoàng trên các bụi cây quanh nơi ở của mình bằng những cái đuôi mèo! Làm như thế chẳng những đẹp mắt mà còn chứng tỏ được lòng dũng cảm của chú rể, rằng ngay trong giờ phút bất lợi nhất chú vẫn bảo vệ được gia đình mình thoát khỏi kẻ thù độc ác nhất của tất cả các loài chuột, đó là Mèo đen khét tiếng.

Gia đình nhà chuột cống sống ở dưới kênh đào, trong các bụi cây gai cách xa nơi ở của con người. Không biết đã bao nhiêu buổi chiều, họ nhà chuột cống cứ tranh cãi nhau mãi về loài mèo kia. Tin đồn về sự ác độc của chúng truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác, nhưng chưa đứa nào được tận mắt trông thấy một con mèo bằng xương, bằng thịt, thậm chí cả đến con mèo cao tuổi nhất cũng chưa thực mục sở thị.

Vậy mà trước ngày hôn lễ phải tìm bằng được mấy con mèo, phải kiếm bằng được mấy cái đuôi mèo! Lũ chuột cống nghèo hèn không hiểu rằng chúng bị chuột nhà vẫn cho tổ chức đám cưới và nghĩ: chú rễ chuột đuôi dài sẽ bị mèo bắt và sẽ không có đám cưới nào hết.

Nhưng chuột đuôi dài yêu chuột đuôi cộc đến nỗi nó đã chuẩn bị sẵn một thanh gươm và chuẩn bị lên đường đi tìm mèo để chặt lấy cái đuôi của nó. Chỉ có điều là gươm ấy làm bằng lá cây vi gai.

Chuột đuôi dài chưa bao giờ trông thấy mèo mà vẫn mơ ước dùng kiếm ấy để chặt đuôi mèo! Thế là chuột hăm hở đi lùng mèo, mặc cho mẹ khóc cạn nước mắt vì lo sợ.

Mẹ chuột bò ra khỏi bụi cây, nghếch mõm lên suy nghĩ. Nó suy nghĩ căng thẳng đến nỗi cái mõm của nó cứ giật giật và mấy cái râu thì rung rung. Nghĩ mãi rồi thì cũng phải ra một điều gì đó. Nó quyết định đến gặp chị cáo, một con vật tinh khôn có bộ lông đuôi sặc sỡ, mời nó đến dự đám cưới và xin nó lấy cái đuôi của mình làm quà tặng cô dâu, chú rể, treo trên bụi cây gai.

Ðược tin về đám cưới chuột, cáo ta mừng rơn, cứ liếm lưỡi liên tục. Cáo không thích chuột đồng vì thịt không ngon; còn thịt chuột nhà thì khỏi phải nói!

Cáo hỏi thăm chuột đồng nhà cô dâu có đông không và chúng không thể không đem lũ con đi theo, vì lũ con này cũng phải treo đuôi trên các bụi cây.

Nói là làm. Cáo mẹ và lũ con đến đám cưới rất đúng giờ và treo đuôi của mình lên các cành cây, rồi nấp vào các chỗ kín, sau các tảng đá, mô đất đồng thời không quên phòng ngừa thợ săn.

Khi hoàng hôn buông xuống, đám có cỏ trên bãi ven kênh đào nghiêng ngả, chính là lúc họ hàng nhà cô dâu kéo đến đông đúc.

Cả nhà chuột cống ùa ra đón khách, hỏi han bà con họ hàng xem họ có hài lòng về cách trang trí ngày cưới không.

- Tuyệt quá! - Mẹ chuột đuôi cộc nói. - Nhưng tôi chưa hề thấy loài mèo nào có những cái đuôi như thế kia.

- Ðây là đuôi của loài mèo rừng, - mẹ chuột đuôi dài giải thích. - Mèo rừng ấy mà. Chúng ác độc hơn mèo nhà rất nhiều. Sáng kiến này chỉ có cậu ấm nhà tôi mới làm được thôi.

- Phải tay tôi, tôi cũng sẽ không tha, - người anh trai của chuột đuôi cộc thốt lên. Trước khi đến đám cưới, anh ta đã tráng miệng chút xíu rồi và bây giờ thì đang đứng ở dưới cái nút thùng rượu.

Anh ta vừa dứt lời thì từ trong một tảng đá lớn, rồi từ dưới bờ kênh cả một đàn cáo nhảy ra, con thì tấn công kẻ vừa ba hoa, con thì nhảy bổ vào chuột mẹ, rồi lần lượt cha, anh và họ hàng nhà chuột đều bị lâm nạn. Chuột đuôi dài chỉ kịp lôi chuột đuôi cộc vào trong một bụi cây tầm ma. Chuột đuôi cộc sợ hãi đến nỗi không kịp nhận ra ai trong số họ hàng nhà mình đã bị lũ cáo ám hại.

Khi chuột đuôi dài khám phá ra điều bí mật của vợ mình thì chuột đuôi cộc bèn cột chặt những cái đuôi cáo vào cành tầm ma, nơi mà chúng để lại đuôi ở đó. Một hôm, có người qua đường trông thấy cây tầm ma rực rỡ, bèn đào lên, đem về trồng ở vườn nhà mình.

"Hoa đuôi cáo", đó chính là tên gọi của loài hoa này. Các nhà bác học về nghề làm vườn thì gọi chúng bằng một cái tên khác, không hề liên quan gì đến một cái đuôi nào cả - "Maranthus" Tiếng La Tinh có nghĩa là Hoa Dền.

 

 


Time = 00:01