Trợ giúp trực tuyến | Cách thanh toán | Đăng nhập | Đăng ký
  

Giỏ hàng

Tiền tệ



Nếu tôi có triệu đóa hồng tôi sẽ tặng chúng hết cho mẹ vì hàng triệu thứ mẹ đã làm vì tôi.

Hãy để em yêu anh thêm một ngày
[05 / 04 / 2013]

Em vẫn không thể để anh đi, không thể buông tay. Em cứ mãi cố chấp, sự cố chấp của một cô gái đã dành tình cảm quá nhiều cho một chàng trai.



Đến bây giờ em mới cảm thấy buồn. Khi mà chúng ta đã thực sự cách xa nhau em mới cảm thấy nỗi buồn ngấm vào trong tim. Em đã chờ đợi một câu trả lời thực sự nhưng tất cả vẫn chỉ là sự im lặng và rồi anh đã đi mất.

Em biết…

Vì chúng ta chẳng là gì của nhau nên em đã thôi “theo dõi” anh trên facebook, bỏ thói quen viết những dòng status vu vơ, quay lại để invisible trên yahoo vì giờ em đâu cần phải đợi nick của một ai đó sáng nữa. Em cũng không dám vào facebook của anh vì sợ phải nhìn thấy những thứ không nên nhìn thấy dù em biết điều đó sớm muộn rồi cũng xảy ra. Chẳng phải em cũng đã nói rằng rồi anh sẽ thích một ai đó khác không phải em sao, rồi anh sẽ chỉ nhớ về em là một cô gái bình thường và nhạt nhòa trong cuộc đời anh. Nhưng đâu đó trong em vẫn không thôi hy vọng. Giá mà có thể thẳng thắn được với nhau thì tốt biết bao, phải không anh?

Vì chúng ta chẳng là gì của nhau nên làm gì có hai tiếng "chia xa".

Vì chúng ta chưa từng là gì của nhau nên làm gì có hai tiếng “chia xa”. Từ đầu đến cuối vẫn luôn chỉ là mình em đơn phương, mình em chạy theo anh, mình em bám víu vào những mảnh vụn cảm xúc nơi anh. Mình em mong ngóng, chờ đợi, hy vọng vào những thứ rõ ràng sẽ chẳng bao giờ thuộc về em. Mình em vui buồn với những nỗi niềm riêng. Chỉ riêng em gom góp những yêu thương rồi chôn chặt trong tim.

Nhưng...

Em vẫn không thể thôi không nhớ những tháng ngày đã qua, những tháng ngày có anh dù chúng ta chẳng là gì của nhau. Kỷ niệm luôn là thứ khiến con người ta dễ thấy lòng mình trống trải giữa một ngày đông ảm đạm nào đấy cho dù kỷ niệm đó vui hay buồn. Đơn giản vì đó là những thứ đã qua, những thứ đã thuộc về quá khứ. Để rồi chợt thấy lòng tiếc nuối, à thì ra mình cũng từng có những khoảng thời gian vui vẻ như thế này, thì ra mình từng yêu một người nhiều đến thế.

Em vẫn không thể để anh đi, không thể buông tay. Em cứ mãi cố chấp, sự cố chấp của một cô gái đã dành tình cảm quá nhiều cho một chàng trai không bao giờ có thể đem lại hạnh phúc cho mình. Dẫu biết rằng người bị tổn thương sẽ chỉ có mình em nhưng em không đủ mạnh mẽ, không đủ can đảm để thôi không thổn thức mỗi khi nghĩ đến anh. Dẫu biết rằng rồi cũng sẽ có một chàng trai yêu em thật nhiều nhưng có phải cứ muốn quên thì sẽ làm được đâu. Tình cảm này, em phải làm sao đây?

Em rất sợ mình không thể quên anh. Vì thế hãy cho em yêu anh thêm một ngày nữa.

Em rất sợ một ngày mình sẽ không thể quên được anh. Sợ một ngày ta vô tình gặp nhau trên đường quen mà em vẫn còn yêu anh. Liệu khi đó em có thể mỉm cười mà chào anh không hay em sẽ giả vờ đi qua anh? Em thực không cam tâm. Lúc này đây em chỉ muốn nói rằng em rất nhớ anh. Giờ này anh đang làm gì, đang nghĩ gì, đang nói chuyện với ai? Hôm nay trời lạnh lắm, anh có mặc đủ ấm không? Anh có còn bị mất ngủ mỗi đêm nữa không? Và… Giờ này anh đang yêu ai?

Em cần một ngày để đọc lại những tin nhắn của anh. Một ngày để em nghe lại tất cả những bài hát của anh. Một ngày để em nhớ lại những kỷ niệm hiếm hoi của anh và em. Chỉ một ngày thôi! Một ngày đủ để em gói tất cả tình cảm dành cho anh vào chiếc hộp quá khứ rồi vứt chìa khóa đi để mãi mãi em không thể mở nó ra được nữa. Một ngày đủ để em dũng cảm khóa chặt một góc nhỏ trong tim để những cánh cửa khác được mở ra. Một ngày đủ để em lau khô những giọt nước mắt đã rơi quá nhiều.

Vậy nên…

Hãy để em yêu anh thêm một ngày nữa thôi anh nhé!

Oanh Nguyễn


Tin khác
Time = 00:00