Trợ giúp trực tuyến | Cách thanh toán | Đăng nhập | Đăng ký
  
Gian hàng

Giỏ hàng

Tiền tệ



Nếu tôi có triệu đóa hồng tôi sẽ tặng chúng hết cho mẹ vì hàng triệu thứ mẹ đã làm vì tôi.

Không ai có thời gian cả
[26 / 12 / 2012]

Vứt một món đồ đi thì dễ hơn là đem cho người nào có thể cần, hay tới nơi tái chế



Tôi có một cái đồng hồ rất cổ. Nó từng thuộc về mẹ tôi. Bố tôi đưa nó cho tôi vài năm sau khi mẹ tôi mất.

Cái đồng hồ này mang đến cho tôi nhiều cảm xúc lẫn lộn. Tôi yêu nó vì nó là của mẹ. Nhưng nó cũng lưu giữ một vài ký ức không vui nữa.

Nó không phải là một cái đồng hồ phức tạp hay độc đáo gì cả. Nó có quả lắc. Nó chạy bằng cách cắm điện. Nó đếm thời gian và cứ nửa tiếng, nó lại gõ chuông một lần. Hay ít nhất là nó từng như thế. Bây giờ thì nó sai lung tung, bạn không thể đoán trước được là sắp tới nó sẽ gõ mấy tiếng chuông để báo mấy giờ.

Những cảm xúc buồn nhất từ chiếc đồng hồ đó là lúc mẹ tôi sắp mất, mẹ bảo chúng tôi rút điện cái đồng hồ ra. Nghe tiếng tích tắc của nó khiến mẹ sốt ruột.

Thế nhưng tôi vẫn muốn sửa nó để có thể nhớ lại những thời khắc đẹp đẽ mà chúng tôi từng có khi ở bên mẹ. Nên có một lần, tôi đem nó tới cửa hàng đồng hồ gần nhà.

- Tôi biết cái đồng hồ này không có giá trị vật chất đặc biệt gì. Nhưng nó là của mẹ tôi nên tôi cần sửa nó – Tôi nói với người chủ cửa hàng. Và tôi miêu tả vấn đề cho ông ấy.

- Bây giờ chúng ta sẽ làm thế này nhé – Ông ấy bảo – Tôi sẽ tháo bỏ toàn bộ máy đồng hồ và thay nó bằng bộ máy chạy pin như những chiếc đồng hồ hiện đại. Thế là dễ và nhanh nhất. Tổng cộng hết khoảng 135 đôla.

- Ông không sửa được nó sao?

- Không, vì chúng tôi không có thời gian và cũng không có đủ linh kiện. Những người có đồng hồ cũ đến mức này thì khi bị hỏng, họ bỏ đi luôn thôi chứ không đem đi sửa và cũng không bán linh kiện cho chúng tôi làm gì.

Tôi cảm ơn ông ấy và về nhà. Tôi gọi điện cho vài nơi khác nhưng người ta cũng nói y như vậy: họ không có thời gian và cũng không có linh kiện.

Thật là buồn. Bởi vì người ta chọn cách dễ và tiện hơn bằng cách thay phần máy khác cho cái đồng hồ cổ đó, thay vì sửa chính phần máy nguyên bản của nó. Khiến cho nó trở thành bản copy của những chiếc đồng hồ hiện đại, thay vì giữ những gì đang là của chính nó.

Nghe cũng hơi giống như cuộc sống. Mỗi chúng ta là một nguyên bản, là duy nhất, nhưng chúng ta thấy copy phong cách của một người khác thường dễ hơn tự phát triển phong cách của riêng mình, thay đổi và thích nghi dựa trên những gì mình có.

Chúng ta thích giống người này và giống người kia, hơn là “này, cả thế giới, hãy nhìn tôi, tôi có thể chưa hoàn thiện nhưng tôi sẽ tốt hơn từng ngày dựa trên những gì tôi có”.’

Và rất nhiều người dành cả đời mình để cố gắng làm… một người khác.

Vậy là, chiếc đồng hồ cổ, được làm bằng tay này, một ngày nào đó sẽ bị coi là vô dụng. Không phải vì người ta không thể sửa được nó. Mà là không sửa nó thì sẽ dễ hơn.

Cũng như những việc khác: vứt một món đồ đi thì dễ hơn là đem nó cho người nào có thể cần, hoặc dễ hơn là đem đến đúng nơi tái chế.

Cho nên, khi bạn hỏi hầu hết mọi người là tại sao họ không chia sẻ những gì họ có, trong khi họ có thể, thì bạn sẽ nhận được cùng một lý do: không ai có thời gian cả.

Hãy là chính mình và hãy chia sẻ khi chiếc đồng hồ của bạn còn đang hoạt động.

Bob Perks

Thục Hân (dịch)


( Theo HHT )
Tin khác
Time = 00:01