">
Trợ giúp trực tuyến | Cách thanh toán | Đăng nhập | Đăng ký
  

Giỏ hàng

Tiền tệ



Nếu tôi có triệu đóa hồng tôi sẽ tặng chúng hết cho mẹ vì hàng triệu thứ mẹ đã làm vì tôi.

Ông già tuyết không hề quên!
[14 / 11 / 2011]

Hồi tôi còn nhỏ, bố tôi làm việc tại một nhà máy làm bánh kẹo. Dịp Giáng Sinh năm đó, tất cả các nhân viên và gia đình họ đều được mời tới dự tiệc ở nhà máy. Người chủ "tài trợ" thức ăn, trang trí phòng tiệc, tổ chức những trò giải trí, bao gồm cả một người hoá trang thành ông già Tuyết.



Tuy nhiên, các công nhân phải tự mang theo quà đã gói sẵn cho các con mình - có mấy đứa con đi theo thì mang chừng đó quà. Những món quà đó được đặt dưới gốc cây thông trong phòng tiệc khổng lồ của nhà máy.

Cả gia đình tôi tới dự tiệc - tức là bố mẹ, tôi, cùng với 4 anh chị em nữa. Tất cả 5 anh chị em chúng tôi đều cực kỳ hào hứng.

Thức ăn rất ngon, những trò chơi thật vui, và bây giờ chúng tôi chỉ còn đợi được ông già Tuyết gọi tên nhận quà nữa thôi là hoàn hảo.

Mỗi lần "chú tuần lộc" đưa cho ông già Tuyết một món quà, chúng tôi đều nín thở hy vọng tên mình sẽ được đọc lên. Từng đứa trẻ đi lên phía sân khấu để nhận quà của ông già Tuyết, rồi hối hả chạy về phía bố mẹ để được mở ra xem quà là gì. Tiếng giấy gói sột soạt hoà lẫn với tiếng reo thích thú khi những hộp quà lần lượt được mở ra.

 

Chẳng bao lâu thì thực tế dường như trở nên rất rõ ràng rằng ông già Tuyết đã quên mất mấy anh chị em tôi. Tuy cố nuôi dưỡng ý nghĩ rằng có thể chúng tôi không đủ ngoan để được nhận quà nhằm tránh đi cái thực tế "bị-bỏ-quên", nhưng tôi vẫn ngóng đầu lên hy vọng cho đến khi món quà cuối cùng được ông già Tuyết cầm, đọc tên và cô bé ngay phía trước tôi chạy lên nhận.

Trông bố mẹ tôi lúc đó rất khổ sở, và bố mẹ hỏi chúng tôi có đồng ý đi về nhà luôn không. Mặt cúi gằm và trái tim thì buồn bã, tôi cùng mấy anh chị em bắt đầu mặc áo khoác.
- Ơ - Bỗng tôi kêu lên - Ông già Tuyết đang tới bàn của chúng ta!
Đúng là thế! Ông già Tuyết đã đứng ngay bên cạnh bàn chúng tôi và giơ ra 5 chiếc tất lớn màu da cam. Trong mỗi chiếc tất đều có mấy quả cam, táo, hạt dẻ và những món đồ chơi nho nhỏ nữa.
Ông già Tuyết đưa cho mỗi đứa chúng tôi một chiếc tất rồi cười to với chúng tôi trước khi quay trở lại sân khấu: "Chúc mừng Giáng Sinh! Ho Ho Ho!".
Tôi cảm thấy mình thật đặc biệt. Ông già Tuyết đã tới tận bàn chúng tôi! Ông ấy đã không quên chúng tôi và cũng không cho rằng chúng tôi quá hư nên không xứng đáng được nhận quà!
- Ông già Tuyết có quên chúng ta đâu! - Cậu em út của tôi reo lên sung sướng.

Nhiều năm sau, tôi được biết rằng bố mẹ tôi đã không có đủ tiền để mua quà đặt dưới cây thông năm ấy. Nhưng bằng một cách kỳ diệu nào đó, ông già Tuyết đã nhận ra trong phòng tiệc khổng lồ những đứa trẻ chưa được nhận quà, và có được những 5 chiếc tất đầy ắp kia bằng một phép màu nào đó. Khi biết được sự thật là trên đời này không có ông già Tuyết, tôi vẫn biết ơn ông già Tuyết vô danh nọ, sự nâng đỡ thầm lặng và màu nhiệm ấy đã giúp những đứa trẻ chúng tôi có được một đêm Giáng sinh trọn vẹn, không gợn chút buồn tủi.

Bất kỳ ai cũng có thể trở thành ông già Noel bằng đôi mắt thấu hiểu hơn, trái tim mở rộng trước hoàn cảnh của những người xung quanh mình.

Chúc mừng Giáng Sinh!

 


( Theo hoahoctro )
Tin khác
Time = 00:00