Trợ giúp trực tuyến | Cách thanh toán | Đăng nhập | Đăng ký
  

Giỏ hàng

Tiền tệ



VnEshop kính chúc Quý khách một Năm Mới An Khang – Thịnh Vượng – Hạnh Phúc

S­ự khác nhau
[30 / 05 / 2011]

Ngày tôi ở quê, bên cạnh nhà tôi là nhà Vinh, lên chín. Vinh là chị cả trong một gia đình có 4 chị em. Cuộc sống chật vật đã làm cho ba của Vinh trở nên khó tính. Nhiều lúc đi bán hàng về, nóng nảy, bực bội, anh đã quát tháo và có khi còn đánh đập con cái. Một hôm Vinh thủ thỉ với tôi:


- Cô, hồi trưa ba đánh Vinh! Cô xem này ...

Vinh vén tay áo, cho tôi xem những vết bầm trên cánh tay.

Vinh trái hẳn với Phụng hay Quý.

Quý mới lên sáu. Tôi không nhớ rõ có lần Quý làm điều gì đó không phải, tôi nhắc nhở " Em làm thế ba mắng thì sao ?" Quý vội vàng phân bua :

- Ba không mắng em đâu cô! Ba cưng em lắm!

Nhìn dáng bộ của Quý, tôi hiểu em muốn tôi nghĩ rằng em là con gái rượu của ba !

Còn Phụng lên mười. Một hôm nhìn thấy vết đỏ ở mắt Phụng, tôi hiểu ngay cơ sự về người cha hay say rượu của em. Biết thế nhưng tôi vẫn lo lắng hỏi :

- Sao thế Phụng? Mắt em sao thế này?

Mặc tôi gặng hỏi, Phụng vẫn im lặng. Em cúi xuống, bàn tay vê vê trên đất như để lảng tránh câu hỏi của tôi.

Tôi nhận ra, mỗi em nhỏ - một tâm trạng. Nếu đối với Vinh, sự thăm hỏi về những chuyện buồn làm em cảm thấy được an ủi, được có cơ giải bày tâm sự, thì đối với Phụng, đó lại là sự động chạm đến nỗi đau lòng của em. Có khi Phụng muốn giữ kín vì em cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng khi bị ba mẹ đánh đập. Những hành vi thô bạo của ba mẹ làm cho em cảm thấy bị mất thể diện.

Và tôi nghĩ rằng, tâm hồn mỗi người như một khu vườn riêng, cần có những bước thận trọng khi muốn đi vào bên trong ...


Đỗ Thảo Anh

 


Tin khác
Time = 00:01